Kỷ lục số lượng các bài báo khoa học được xuất bản vào năm 2020 về cần sa 

Vào năm 2020, các nhà nghiên cứu trên toàn thế giới đã công bố kỷ lục hơn 3.500 bài báo khoa học về chủ đề cần sa, theo dữ liệu do Thư viện Y khoa Quốc gia và PubMed.gov tổng hợp.

Bất chấp những tuyên bố của một số người cho rằng cần sa chưa được kiểm tra kỹ lưỡng về mặt khoa học, nhưng sự quan tâm của giới khoa học đối với cần sa đã tăng lên theo cấp số nhân trong những năm gần đây.

Kể từ năm 2010, các nhà khoa học đã xuất bản hơn 23.000 bài báo được bình duyệt về cần sa, với số lượng bài báo hàng năm tăng lên hàng năm. Trước đó, các nhà nghiên cứu đã xuất bản tổng số ít hơn 3.000 bài báo về cần sa trong những năm từ 1990 đến 1999 và ít hơn 2.000 tổng số nghiên cứu trong những năm 1980.

Nghiên cứu về cần sa năm 2020

Một bài báo năm 2018 đánh giá xu hướng nghiên cứu cần sa đã kết luận rằng, phần lớn sự quan tâm tăng lên là kết quả của sự tập trung mới của các nhà nghiên cứu vào các hoạt động điều trị y tế. Các nhà điều tra báo cáo rằng tổng số ấn phẩm được bình duyệt dành riêng cho cần sa y tế đã tăng gấp 9 lần kể từ năm 2000.

Tổng cộng, PubMed.gov hiện trích dẫn hơn 35.000 bài báo khoa học về cần sa.

Có sẵn cho công chúng trực tuyến từ năm 1996, PubMed là một nguồn tài nguyên miễn phí hỗ trợ việc tìm kiếm tài liệu y khoa và khoa học đời sống.

 

Nguồn: NORML | Record Number of Scientific Papers Published in 2020 About Cannabis

Dịch giả: Sadie Pices

Tiến sĩ Lumír Hanuš đã nghiên cứu cần sa trong 50 năm

Cách đây 50 năm, tiến sĩ Lumír Hanuš đã nghiên cứu tính chất kháng khuẩn và kháng sinh của cần sa trong một phòng thí nghiệm ở Tiệp Khắc. Các chất chiết xuất chiết xuất từ cần sa mà ông và các đồng nghiệp của mình tạo ra, đã được sử dụng trong các bệnh viện ở đó để điều trị mọi thứ từ loét vì nằm liệt giường, bệnh zona cho đến các bệnh phụ khoa.

“Nó rất hiệu quả chống lại các vi sinh vật gram dương.” Tiến sĩ Hanuš nói: “Bao gồm một số [loại vi sinh vật] gây bệnh.”

Khi tiến sĩ Hanuš rời khỏi đất nước sau cuộc Cách mạng Nhung vào năm 1990, không ai tiếp tục công việc của ông tại đây và cần sa trở thành bất hợp pháp.

Tua nhanh đến giai đoạn năm 1992 tại Jerusalem, tiến sĩ Hanuš là người đầu tiên cô lập một chất hóa học trong não (anandamide) liên kết với cùng thụ thể mà cần sa tương tác, điều đó đã lắp vào mảnh ghép cuối cùng về cách thức hoạt động của hệ thống endocannabinoid.

“Sau đó, khi chúng tôi phân lập được nhiều hợp chất hơn. Chúng tôi đặt tên chúng là endocannabinoid vì những hợp chất nội sinh này hoạt động giống như cannabinoid từ thực vật.” Tiến sĩ Hanuš nói trong một cuộc phỏng vấn với The Cannigma.

Tiến sĩ Lumír Hanuš tại phòng thí nghiệm của mình – Lumir Labs, ở Jerusalem. (Photo: Matan Weil / The Cannigma)

“Chúng tôi không mong đợi điều gì xảy ra tiếp theo.” Tiến sĩ giải thích. “Chúng tôi đã xuất bản nghiên cứu trên tạp chí Science vào năm 1992 và năm sau đó, số lượng xuất bản về chủ đề này đã tăng lên theo cấp số nhân. Sau đó, mọi người bắt đầu quan tâm đến nghiên cứu cần sa, và chính sự bùng nổ mà [chúng ta thấy] ngày nay.”

Tiến sĩ Hanuš có quan điểm độc đáo của một người đã đi đầu trong nghiên cứu cần sa y tế trong hơn 50 năm — ở cả hai đầu của những thay đổi lớn về tính hợp pháp, tính chính đáng và kiến thức của chúng ta về nó. Tiến sĩ là một người nổi tiếng đối với bất kỳ ai trong thế giới cần sa y tế.

Việc nghiên cứu cần sa nên tiếp tục ở đâu?

Tiến sĩ Hanuš sẽ phát biểu tại hội nghị cần sa y tế CannX ở Lisbon vào tháng 2. Một trong những điều ông nói sẽ được thảo luận ở đó, là việc nghiên cứu cần sa y tế nên được thực hiện theo hướng nào.

Tiến sĩ Hanuš cho biết, một trong những vấn đề mà nghiên cứu cần sa y tế ngày nay phải đối mặt, là số lượng tuyệt đối của các hợp chất trong cây cần sa. Đơn giản là, bạn không thể thử kết hợp tất cả các hợp chất để xem cách nào tạo nên phương pháp điều trị tốt nhất cho một căn bệnh nhất định.

Ông cho biết các nhà nghiên cứu nên xem xét các nhóm bệnh nhân đang được điều trị bằng cần sa và xem xét liệu kiểu hình hóa học (giống cần sa) nào và các thành phần của chúng sẽ có hiệu quả.

Tiến sĩ Lumír Hanuš tại phòng thí nghiệm của mình – Lumir Labs, ở Jerusalem. (Photo: Matan Weil / The Cannigma)

“Bạn phải có ca bệnh. Bạn phải có những bệnh nhân thành công. Bạn phải có những bệnh nhân không thành công [những người đã từng sử dụng] cần sa. Bạn phải biết chính xác những gì những bệnh nhân thành công đã sử dụng, và phân tích nó. Bạn phải có những bệnh nhân không thành công và biết họ đã sử dụng tài liệu nào và phân tích nó – và có thể tái tạo nó.”

“Càng có nhiều ca bệnh, bạn càng chính xác.” Ông nói thêm: “Không chỉ để thử kết hợp các hợp chất, bởi vì [có] quá nhiều.”

Ngược lại, phần lớn các nghiên cứu về cannabinoid đang diễn ra hiện nay đang thực hiện theo cách tiếp cận ngược lại. Trước hết, họ xem xét các hợp chất cụ thể hoặc sự kết hợp của các hợp chất và cách chúng ảnh hưởng đến các bệnh khác nhau trong phòng thí nghiệm.

“Thiên nhiên vẫn là tốt nhất”

Đối với một nhà hóa học, tiến sĩ Hanuš là người ủng hộ mạnh mẽ các liệu pháp toàn thực vật. Ông nói liên tục về việc sử dụng các cây thuốc như Cây cơm cháy đen (Sambucus Nigra) ở quê hương Cộng hòa Séc — và tất nhiên, là về cần sa.

“Tôi nghĩ rằng con người không thể đánh bại thiên nhiên.” Ông nói về các chất cô lập dược phẩm của cannabinoid hoặc cannabinoid tổng hợp. “Họ đang cố gắng chuẩn bị các công cụ phái sinh vì họ có thể cấp bằng sáng chế cho nó và họ có thể kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng từ thiên nhiên vẫn là tốt nhất.”

Tuy nhiên, điều bắt buộc là phải khám phá ra những hợp chất nào phù hợp nhất hoặc kết hợp tốt nhất để điều trị bệnh – không phải tất cả các cây cần sa đều có cùng tỷ lệ hoặc thành phần hóa học và không phải mọi người và mọi căn bệnh đều phản ứng giống nhau.

“Cannabinoids, cannabinoid acids, terpenes, terpenoids, flavonoids, flavonoid glycosides, polyphenols — đây là những hợp chất hoạt tính sinh học trong cần sa và có thể có một số loại khác nữa.” Tiến sĩ Hanuš giải thích.

Điều phức tạp hơn nữa, các hợp chất khác nhau của cây cần sa chỉ tồn tại ở các giai đoạn phát triển khác nhau của nó, chưa kể đến việc một số có thể bị biến đổi hoặc mất đi trong quá trình khử cacbon – khi cần sa được đun nóng trong khi hút, hóa hơi hoặc nấu chín.

“Họ đang cố gắng chuẩn bị các công cụ phái sinh vì họ có thể cấp bằng sáng chế cho nó và họ có thể kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng từ thiên nhiên vẫn là tốt nhất.” (Photo: Shutterstock

“Khi chúng tôi điều trị bệnh nhân bằng cần sa ở Tiệp Khắc, chúng tôi không bao giờ khử cacbon. Chúng tôi đã sử dụng những gì có trong cây, chủ yếu là cannabinoid trung tính và chủ yếu là các axit cannabinoid.” Tiến sĩ Hanuš nói.

“Hiện giờ, các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng các axit cannabinoid rất quan trọng.” Ông nói thêm.

“Họ đang cố gắng chuẩn bị các công cụ phái sinh vì họ có thể cấp bằng sáng chế cho nó và họ có thể kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng từ thiên nhiên vẫn là tốt nhất.” (Photo: Shutterstock)

“Khi bạn trồng [cần sa], ở các giai đoạn phát triển khác nhau, nó có thể là một loại thuốc khác nhau.” Tiến sĩ Hanuš tiếp tục giải thích rằng mục tiêu là tìm ra một công thức đạt được hiệu quả tối đa với các hợp chất tối thiểu.

Tiến sĩ Hanuš đưa ra ví dụ về nghiên cứu đang được tiến hành bởi Tiến sĩ Adi Aran với trẻ tự kỷ, chứng minh rằng việc lựa chọn giống cần sa chính xác là rất quan trọng để điều trị thành công.

Ông nói: “Chúng tôi biết giống cần sa là rất quan trọng, nhưng chúng tôi vẫn không biết nó phải là những hợp chất nào.

Anandamide gần như đã không được phát hiện như thế nào?

Tiến sĩ Hanuš cũng thảo luận về độ khó và tốc độ chậm chạp mà loại hình nghiên cứu này đang tiến triển. Ngay cả khám phá của ông về anandamide, được tiến hành trong phòng thí nghiệm của Đại học Hebrew trong phòng thí nghiệm của Giáo sư Raphael Mechoulam, cùng với nhà dược học người Mỹ William Devane, cũng gần như bị đình chỉ.

“Sau một năm, chúng tôi vẫn chưa có kết quả, vì vậy Giáo sư Mechoulam nghĩ chúng tôi nên đóng nghiên cứu này.” Ông hồi tưởng. “Chúng tôi đã hỏi ông ấy liệu ông ấy có thể tử tế và thử với chúng tôi một năm nữa không — và ông ấy đồng ý. Hợp chất đã được phân lập sau nửa năm kế.”

Ở hiện tại, tiến sĩ Hanuš đang xem xét thành phần cốt lõi chính xác của các hợp chất là gì để điều trị cho các loại bệnh và bệnh nhân. Một dự án đang được nghiên cứu với những hợp chất nào trong cần sa có thể giúp điều trị bệnh lạc nội mạc tử cung.

“Đừng nghĩ rằng nó có thể chỉ qua một đêm hay một tuần, một tháng hay một năm – đó là một chặng đường dài.” Ông nói thêm. “Thông thường bạn làm việc trong một năm và không có kết quả, nhưng rồi bạn có kết quả xuất sắc trong một tuần.”

Hanuš không nghĩ rằng cần sa nên được hợp pháp hóa cho người trưởng thành sử dụng, trước sự ngạc nhiên của nhiều người trong thế giới cần sa.

“Tôi không ủng hộ nó được hợp pháp hóa hoàn toàn. Tôi ủng hộ hợp pháp hóa y tế.” Ông giải thích.

“Tôi không hút thuốc và uống rượu. Cuộc sống hạnh phúc khi bạn sống lành mạnh. Bạn sẽ không hạnh phúc và phấn khích vì hợp chất nào đó.” Ông nói. “Hãy chơi một số môn thể thao.”

 

Nguồn: The Cannigma | Lumír Hanuš Has Been Researching Cannabis for 50 Years

Dịch giả: Sadie Pices

Bài viết được xem nhiều nhất