Friedelin trong rễ cần sa giúp hạ sốt, kháng viêm

Friedelin là một hoạt chất có dược tính trị liệu trong rễ cần sa. Đó là một loại thuốc cổ truyền quan trọng

Gút là một dạng viêm khớp phổ biến và phức tạp có thể ảnh hưởng đến bất cứ ai. Bệnh gút phát triển khi một người có nồng độ axit uric cao trong máu.. Đây có thể là kết quả của nhiều yếu tố, bao gồm chế độ ăn uống (quá nhiều thịt đỏ), béo phì, cũng như các điều trị y tế nhất định.. Kể từ khi những bài thuốc được ghi chép lại, các bác sĩ đã kê toa Friedelin, được tìm thấy trong rễ cần sa, làm thuốc chữa bệnh. Chỉ từ khi có lệnh cấm cần sa, chúng ta mới lãng quên đi phương thuốc chống viêm hiệu nghiệm này 

Bệnh biểu hiện với triệu chứng đau, sưng, đỏ quanh vùng khớp, thường ở gốc ngón chân cái. Gút có giai đoạn hoạt động và không hoạt động. Mọi người thường bị “tấn công” vào giai đoạn hoạt động của bệnh. Các cuộc tấn công này khác nhau về mức độ nghiêm trọng và thời gian kéo dài. Bệnh gút có thể xảy ra ở bất kỳ khớp nào, nhưng thường tác động đến các khớp chi dưới, chẳng hạn như đầu gối, mắt cá chân và bàn chân.

friedelin, gout. inflammation, cannabis root, cannabis medicine, pain,

Tiêu chuẩn điều trị bệnh gút

Việc điều trị bệnh gút bao gồm các bước để kiểm soát sưng và đau. Đó là: chườm đá, nâng và nghỉ khớp. Nó cũng bao gồm điều trị nội khoa bằng thuốc chống viêm không chứa steroid(NSAID) hoặc có thể chọn tiêm corticosteroid trực tiếp vào các khớp bị tổn thương. Ngoài ra, có những loại thuốc làm giảm nồng độ axit uric có thể ngăn chặn các cuộc tấn công trong tương lai và giữ cho bệnh không trở thành bệnh mạn tính. Phương pháp cuối cùng là phẫu thuật để cắt bỏ khối có vấn đề khỏi khớp, hoặc sửa chữa khớp bị tổn thương nặng. Tuy nhiên, có thể kiểm soát bệnh gút bằng các liệu pháp không phẫu thuật phù hợp.

Rễ cần sa là phương thuốc từ xa xưa để chữa viêm

Vào cuối thế kỷ 17, nhiều bác sĩ và nhà thảo dược học đã khuyên dùng rễ cần sa để điều trị sốt, viêm, viêm khớp và bệnh gút. Nghiên cứu và thực hành y học hiện đại thường bỏ qua rễ cần sa. Mặc dù phương pháp này có lịch sử lâu dài trong điều trị các bệnh lý nêu trên.

Điều thú vị là vào năm 1542, Leonhart Fuchs, bác sĩ và nhà thực vật học người Đức, đã viết trong cuốn sách thảo dược của mình rằng rễ cần sa thường được chiết xuất bằng nước sôi và bôi tại chỗ để điều trị viêm khớp và bệnh gút.

Rễ cần sa chứa nhiều hoạt chất khác nhau, bao gồm triterpenoids, Friedelin và epifriedelanol. Friedelin được tìm thấy trong nhiều loại thực vật khác bao gồm đỗ quyên, tảo, địa y, rêu, than và sáp khoáng. Nồng độ của Friedelin trong các mẫu rễ cần sa từ Mexico, được tính toán bởi Slatkin et al. tương đương 12,8mg / kg. Friedelin cũng đã được thử nghiệm trên chuột cho thấy tác dụng chống viêm, hạ sốt và giảm đau. Friedelin cũng giúp hạ sốt. Chuột bạch trưởng thành đã giảm sốt đáng kể sau khi uống Friedelin.

Friedelin có thể có ảnh hưởng đến hoạt động của estrogen. Khi người ta phân lập friedelin từ cây, nó có thể được sử dụng như một phương pháp điều trị bệnh gút, giang mai, bệnh hoa liễu và làm thuốc kích thích tình dục. Các điều trị trên chuột bằng phần giàu Friedelin này đã cải thiện các thông số hành vi tình dục và hoạt động estrogen như làm dày niêm mạc âm đạo, tăng trọng lượng tử cung và tăng lượng estrogen trong huyết tương. Thí nghiệm này cũng chứng minh rằng Friedelin phân lập cũng có thể có hoạt tính chống oxy hóa mạnh in vitro, và hoạt tính bảo vệ gan in vivo. 

firedelin, cannabis root, physician recommended, inflammation, anti-inflammatory, pain, gout. arthritis

Phần lớn thuốc và các nghiên cứu  bỏ qua rễ cần sa

Có một mối quan tâm mới trong dược trị liệu với hoa cần sa và chiết xuất, thân và lá của chúng. Tuy nhiên, rễ cần sa vẫn bị bỏ qua phần lớn trong thực hành y tế hiện đại. Loại rễ này điều trị nhiều tình trạng bao gồm sốt, bệnh gút, viêm khớp, đau khớp và viêm. Các phytocannabinoids, bao gồm THC và CBD, đã trở thành trọng tâm chú ý trong y khoa. Các hạt nhựa đầu tuyến nhựa có nồng độ cannabinoid cao nhất. Người ta tìm thấy các hạt nhựa tập trung trong hoa và nụ; những thứ này cũng chứa terpen, chẳng hạn như limonene, alpha-pinene và beta-caryophyllene. 

Thật thú vị, rễ cần sa không phải là một nguồn chứa nhiều các cannabinoids hoặc terpen đã đề cập trước đó, nhưng rất giàu các hợp chất khác, bao gồm triterpenoids, Friedelin, epifriedelanol, alkaloids và các hợp chất khác có thể có ứng dụng chữa bệnh.

Các tiệm bán cần sa hiện đại ở Hoa Kỳ đang dự trữ các chế phẩm được làm từ rễ cần sa, bao gồm các loại sữa dưỡng thể, son dưỡng môi, thuốc xịt cho thú cưng, v.v … Cần lưu ý rằng nếu rễ cần sa đã được sử dụng trong điều trị, thì nguồn gốc của rễ phải được  xem xét cẩn thận vì rễ cây có thể đã được sử dụng cho phản ứng quang hóa và có thể tích lũy kim loại nặng từ đất, bao gồm sắt, crôm và cadmium.

 

Dịch giả: Sunny Nguyễn

Nguồn:  RXleaf – Friedelin In Cannabis Root Fights Fever, Inflammation, And Liver Damage

Rễ cần sa xứng đáng có được một vị trí trong tủ thuốc của bạn

Trong khi hầu hết mọi người chỉ tập trung vào búp hoa cần sa với những cách sử dụng như hút (bằng điếu, bong, hay máy hóa hơi), nấu ăn, hoặc chiết xuất; song vẫn có một điều quan trọng cần ghi nhớ chính là tất thảy mọi bộ phận của loài cây này cũng có những giá trị đáng lưu ý. Hạt, thân, lá, nhựa, và ngay cả rễ của cần sa  đều có những lợi ích y tế.

Từ xa xưa, rễ chính là một trong những bộ phận có giá trị nhất của cây cần sa. Những thầy thuốc sử dụng thảo dược trong nền về y học Trung Hoa đã đưa cần sa vào các bài thuốc của họ từ gần 5.000 năm trước, ví dụ như dùng rễ cây gai dầu như một vị thuốc lợi tiểu. Họ cũng sử dụng rễ cây gai dầu cho những bà mẹ mới sinh để ngăn ngừa xuất huyết hậu sản.

Tại Rome vào khoảng đầu thiên niên kỷ thứ nhất, sử gia Gaius Plinius Secundus (được biết đến nhiều hơn với tên gọi Pliny Già) đã ghi lại những công dụng của rễ cây gai dầu trong tác phẩm Naturalis Historia (Lịch sử tự nhiên.) Cụ thể, ông đã viết rằng nó có ích trong điều trị triệu chứng cứng khớp và những vết thương do bỏng. Tại Azerbaijan thời Trung Cổ, rễ cây cần sa được sử dụng để điều trị vết thương, sốt, đau răng, áp-xe và viêm loét.

Năm 1653, cuốn sách Complete Herbal (Thảo dược toàn diện) của nhà thực vật học người Anh Nicholas Culpeper đã xếp loại rễ cần sa như một phương pháp trị bệnh vàng da, đau bụng, xuất huyết nặng, ho khan và bỏng. Năm 1696, thầy thuốc người Đức Georg Eberhard Rumpf đã ghi nhận rễ cây cần sa có lợi trong điều trị bệnh lậu. Tác phẩm The New English Dispensatory (Tân dược thư Anh quốc) trong ấn bản năm 1764 cũng khuyên sử dụng rễ cần sa đun sôi để điều trị các khối u, bệnh gout, và viêm da.

Giá trị y tế của rễ cây cần sa nằm trong thuộc tính hóa học của nó. Đầu tiên, nó chứa một lượng choline, một dưỡng chất giúp duy trì sức khoẻ của màng tế bào và đặc biệt hữu ích đối với phụ nữ sau mãn kinh – những người thường có nguy cơ thiếu hụt choline. Nó cũng chứa các terpene (còn gọi là các phân tử thơm) như friedelin và epifriedelanol – là những chất mang đặc tính chống oxy hóa, bảo vệ gan, và chống khối u. Các terpene khác như các ketone triterpene pentacyclic (xe-ton tri-tec-pen 5 vòng) làm giảm viêm và vi khuẩn, có tác dụng như một chất lợi tiểu, và tiêu diệt các tế bào ung thư; trong khi piperdine và pyrroldine được các công ty dược phẩm sử dụng trong bào chế dược phẩm. Rễ cần sa cũng chứa altopine – chất  có thể hoạt động như một loại thuốc giãn phế quản hoặc thuốc giãn cơ mắt.

Nếu nơi bạn đang sinh sống cho phép người dân tự trồng cần sa phục vụ những mục đích y tế hoặc sử dụng cho người trưởng thành, hãy lưu ý giữ lại rễ cây khi thu hoạch các búp hoa. Bạn có thể đun rễ cần sa với lửa nhỏ trong thời gian nửa ngày để có được một món trà; có thể cho thêm các loại thảo mộc khác như bạc hà hoặc quế để cải thiện hương vị, cũng như thêm dầu hoặc bơ để dễ hòa tan các hoạt chất trong cơ thể. Ngoài ra, bạn cũng có thể sử dụng rễ cần sa ở dạng kem bôi ngoài da hoặc cồn thuốc để điều trị vết xước/rách da và vết bỏng, các bệnh ngoài da, viêm khớp, viêm, và các chứng đau nhức.

Nguồn: janest.com

Bài viết được xem nhiều nhất