Hãy vứt bỏ những kì thị và định kiến về cần sa

 

Celia Behar là một bà mẹ hai con, một blogger của trang Khai vấn Celia Behar Life Coaching và là một nhà trị liệu đã qua đào tạo với tấm bằng Thạc sĩ về tư vấn. Behar là Chủ tịch của trang  The Lil’ Mamas – nơi gần đây cô đã viết lại một câu chuyện cảm động của hai chị em cô. Tôi có mặt tại đây với mong muốn lan truyền câu chuyện của cô ấy đến với nhiều người hơn nữa, bởi vì đã đến lúc chúng ta phải ngừng nhắc đến cần sa như một thứ tiêu cực và tội lỗi.

“Tôi vẫn luôn tìm cách rủ Julie cùng hút cần sa từ khi nó mới 14 tuổi. Trong suốt 26 năm qua, chỉ có 2 lần tôi thành công với cô em gái của mình,” – Behar bắt đầu câu chuyện. “Lần đầu tiên là từ dạo chúng tôi mới hơn 20 tuổi. Đó là vào dịp Lễ Tạ ơn tại nông trang của ông bà chúng tôi ở ngoại ô New York. Sau bữa tối, cả hai chúng tôi đều muốn phát điên, bị mắc kẹt trong mớ dạy đời và công kích sặc mùi chính trị/ tôn giáo của họ hàng đối với mọi thứ liên quan tới văn hóa pop. Thật sự là chúng tôi cần phải uống chút rượu, hoặc tìm được một lối thoát, không thì phát điên lên mất. Nhưng ở đó không có ai uống rượu, và cũng chẳng biết thoát đi đâu, vậy nên về cơ bản, hai chị em hết cách xoay xở. Rồi đột nhiên, tôi nhớ ra còn một ít cần sa ở trong xe của mình. Ở trong hoàn cảnh đó, em gái cũng đang sẵn sàng để thử bất cứ thứ gì miễn sao nó có thể cảm thấy bớt những bức bối khó chịu, thế là nó đã lẻn ra ngoài để hút cần sa cùng tôi.”

Behar không hề tính trước cho điều này và cô biết chị em cần tìm thứ gì đó để quấn thuốc. Vậy nên cô đã bảo Julie nhặt lấy miếng lọc cà phê và cuốn được một thứ mà cô gọi là “điếu cần sa tệ hại nhất trên đời.” “Hai đứa nhóc bọn tôi hút điếu cần ấy như Cheech và Chong trong khi mọi người đang tranh cãi về quyền của người đồng tính, dịch vụ y tế, kế hoạch hóa gia đình, cho đến chuyện Meg Ryan có phẫu thuật môi hay không.”

Trở lại năm 2016, Celia và Julie vẫn gắn bó thân thiết và đều đã lên chức mẹ. Julie Elizabeth Behar, 40 tuổi, là mẹ của bốn đứa nhóc kháu khỉnh, một đứa 7 tháng, ba đứa còn lại đều đã 10, 12 và 15 tuổi. Vào ngày 8/11/2016, Julie phát hiện mình đã bị ung thư đại tràng giai đoạn 4, khối u ác tính đã di căn đến túi mật, gan và hạch bạch huyết. Các triệu chứng ung thư lẩn khuất dưới những biểu hiện của thai kỳ gần nhất, vì vậy mãi sau này căn bệnh mới được phát hiện. Đến khi Julie được chẩn đoán, bác sĩ ước tính cô chỉ sống được thêm từ 1 đến 2 năm nếu cơ thể hồi đáp với liệu trình điều trị. Không một lời nào về khả năng hồi phục được nhắc đến. Thời điểm đó, Julie vừa bắt đầu một công việc mới, cô không có bảo hiểm y tế.

“3 ngày trước khi bắt đầu hóa trị theo lịch trình, Julie nhận được cuộc gọi từ trung tâm trị liệu. Họ thông báo rằng vì con bé không có bảo hiểm (điều này họ đã biết ngay từ đầu, vậy nhưng vẫn đặt một buồng tiêm truyền trên cơ thể nó – đó là một lỗ phẫu thuật trên cơ thể đề tiêm/truyền thuốc hóa trị), họ sẽ không thực hiện hóa trị như đã lên lịch và chúc nó may mắn,” Behar viết. “Đấy cũng chính là trung tâm đã nói rõ với Julie rằng nếu không bắt đầu hóa trị trong khi cơ thể còn chống chịu được, nó có thể sẽ chết trong vòng vài tháng.”

Behar không hề có ý định bỏ cuộc. Cô ấy hiểu rõ sức mạnh của con người và của những thành viên của The Lil’ Mamas – nhất là khi họ rơi vào hoàn cảnh cấp bách. Chỉ trong 2 ngày, Julie đã có được bảo hiểm và bắt đầu hóa trị. Behar cũng vội vã đặt vé máy bay đến chỗ của em gái mình.

“Mọi thứ thật tệ. Con bé cảm thấy buồn nôn, mê mệt, mất nước và vàng da. Bạn trai của nó và tôi thay phiên nhau gọi đến bệnh viện để xin lời khuyên; và mỗi lần như thế, tôi lại thấy sững sờ trước sự lạnh lùng và thờ ơ của bọn họ. Chúng tôi chẳng qua chỉ là những con số. Julie không phải em gái của họ, nó chỉ là một bệnh nhân vô danh thôi. Không phải là một con người, mà là một con số. Một con số thống kê, và lại là một con số không mấy khả quan,” Behar tiếp tục. “Cảm giác thật kinh khủng. Nếu không phải cùng thời gian đó chị em tôi đã nhận được sự điều trị với một thái độ chăm sóc hoàn toàn trái ngược từ một nhóm khác, tôi có thể nói chắc chắn rằng niềm tin vào tình người của tôi đã hoàn toàn biến mất.”

Là một người sử dụng cần sa từ nhiều năm để điều trị chứng lo âu, trầm cảm sau sinh và mất ngủ cho bản thân, Behar hoàn toàn hiểu rõ về cách dùng cũng như những lợi ích tiềm năng của nó đối với những người như Julie – những người không chỉ cần được điều trị căn bệnh ung thư tàn phá cơ thể mà còn phải hạn chế cả những tác dụng phụ của các dược phẩm hiện đại được dùng để chống lại căn bệnh nữa. Khi bắt đầu tìm hiểu về các triệu chứng của Julie, Behar đã nhờ vào sự ủng hộ và kiến thức của 2 người bạn rất thân đang làm việc trong ngành công nghiệp cần sa.

“Người đầu tiên tôi trò chuyện là Tracy Ryan của Cannakids.” – Behar đã viết về người bạn của mình. “Nếu bạn chưa từng nghe câu chuyện của Tracy, chị ấy đã giúp con gái mình, bé Sophie, chống chọi với căn bệnh ung thư từ khi lọt lòng, bằng cách dùng cần sa. Tracy cũng là người sáng lập và điều hành Cannakids. Chị ấy là người hiểu rõ phương pháp trị bệnh bằng cần sa nhất trong tất cả những người tôi quen. Tracy đã cho tôi hy vọng khi giải thích tôi nghe về các đặc tính chữa bệnh của cần sa và việc các cơ quan khác nhau sẽ hấp thụ nó như thế nào.

Chị ấy cho tôi biết về các nghiên cứu chứng tỏ bệnh nhân ung thư có khả năng hồi phục sau khi tiếp nhận liệu trình trị bệnh có dùng cần sa. Rồi Tracy đã đề nghị cung cấp cho tôi bất cứ dịch vụ nào mà chị ấy có thể để giúp em gái tôi. Chị ấy đã và đang là người hỗ trợ và ủng hộ tuyệt vời nhất đối với chúng tôi.

Người thứ hai tôi muốn đề cập đến là người bạn lâu năm – Tom Grubbs. Tôi và Tom lớn lên cùng nhau và không lâu sau khi tôi chuyển đến L.A, anh ấy đã dời đến Oregon (nơi chỉ cách 2 giờ xe so với nơi em gái tôi hiện đang sống). Anh là một đối tác sở hữu nông trại cần sa có tên Moto Perpetuo Farm. Từ giây phút tôi tâm sự cho Tom nghe về chuyện của mình, anh đã vô cùng tập trung. Tom đã thông báo với tôi rằng chứng ung thư của Julie sẽ được “đánh bại triệt để” bởi cần sa và ngay trước khi tôi biết đến điều này, anh đã chuẩn bị sẵn loại dầu cần sa dành riêng cho em gái tôi, để tôi liên hệ với một người bị bệnh ung thư đã sống sót nhờ sử dụng cần sa. Tom cũng lên lịch hẹn cho tôi gặp gỡ những người tạo ra dầu cần sa để tôi hỏi họ hết những thắc mắc của mình. Anh còn sắp xếp cung cấp cho em gái tôi những sản phẩm mà nó cần. Tôi đã không phải lên tiếng nhờ Tom – anh ấy đã tự nguyện giúp đỡ thực hiện hết những điều đó. Rồi kể từ lúc ấy, mỗi người được Tom liên lạc đều ra sức giúp đỡ tôi và Julie.

Moto Perpetuo Farm

Celia dành lời tri ân đến những người đang cùng làm việc với cô trong ngành công nghiệp cần sa. “Hầu hết trong số họ đều giúp đỡ chúng tôi dù hai bên chẳng hề quen biết. Và sự hỗ trợ từ họ đã không hề dừng lại cho đến khi em gái tôi nhận được những thứ nó cần. Họ đã gọi điện và nhắn tin cho chúng tôi trong giai đoạn khó khăn của Julie, khi nó phải chịu đựng những phản ứng của cơ thể với thuốc. Họ đưa ra lời khuyên, họ lắng nghe và mang đến hy vọng. Mọi người dành cho hai chị em tôi những cái ôm ấm áp mỗi lần gặp gỡ, họ nhớ tên của chúng tôi nữa. Điều đó hoàn toàn đối lập với cách mà chúng tôi bị đối xử bởi những người làm việc trong ngành y học chính thống.”

“Cần sa không phải một trò đùa, một loại ma túy trung gian hay bất kể thứ quái quỷ gì mà giới tuyên truyền đã cố “nhồi sọ” chúng ta bao năm qua… Đó thực sự là một liệu pháp chữa trị y học, gần như là một phép màu” Behar kể tiếp. “Và những người làm trong ngành này, theo tôi, còn hơn cả những thiên thần. Họ là những thiên sứ tuyệt vời, chăm chỉ, luôn muốn cống hiến. Họ đối lập hoàn toàn với hình ảnh những người phê thuốc uể oải nằm lỳ trên ghế sofa. Những định kiến và những khuôn mẫu cứng nhắc mà người ta dành cho cần sa – chúng cần phải chấm dứt. Loài người đang sở hữu một nguồn thuốc quý cho sự sống nhưng chỉ vì hiểu sai lệch mà họ đang lãng phí chúng. Và đối với những người miệt thị và đánh giá phiến diện về cần sa, xin hãy dừng lại. Tôi là một người mẹ, một người chị, một người con gái và là một con người có được cuộc sống tốt đẹp hơn nhờ cần sa và ngành công nghiệp cần sa. Nó thực sự tuyệt vời. Tôi đã quá chán nản chuyện phải giấu giếm không được nhắc đến nó. Tại sao một bà mẹ uống rượu thì không sao nhưng khi tôi muốn sử dụng vape thì sẽ bị chỉ trích? Việc uống rượu trước mặt lũ trẻ và dạy chúng rằng uống rượu không phải gây hại nếu sử dụng một cách có trách nhiệm thì có gì khác so với việc sử dụng cần sa và dạy chúng tận dụng loại thực vật này một cách đúng đắn? Chẳng có gì khác cả. Những đứa con của tôi biết rõ tôi dùng cần sa, chúng cũng biết cần sa đã giúp dì của chúng và cô bạn Sophie lấy lại cuộc sống như thế nào. Chúng đang được dạy cách nhìn nhận và sử dụng đúng đắn cần sa, chứ không phải kì thị nó. Bọn trẻ biết tôi đã lấy lại được hy vọng về bệnh tình của em gái mình nhờ cần sa,” Behar viết trên trang blog của mình.

Từ khi bắt đầu sử dụng cần sa để điều trị, Behar cho biết Julie không những cảm thấy tốt hơn mà những xét nghiệm của cô cũng cho thấy kết quả khả quan. “Tôi không biết về lâu dài bệnh tình sẽ tiến triển thế nào, nhưng tôi chắc rằng kết quả hiện nay đã vượt tầm dự đoán của các bác sĩ. Giờ đây liệu họ có công nhận những kết quả đó có được là nhờ cần sa hay không? Chẳng hiểu sao, tôi không tin họ dám thừa nhận điều đó đâu.”

Nguồn: huffingtonpost

Dịch giả: N. Nori

Bài viết liên quan

# Các bệnh tật khác

Bệnh nhân COPD giai đoạn III hồi phục sức khỏe và trở lại với công việc nhờ cần sa

Vào tháng 4 năm 2014, đã có một số bài viết về Jeff Waters, một bệnh nhân 36 tuổi mắc bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính đã nhận được những tác dụng điều trị hiệu quả từ cần sa. Không ít độc giả có những thắc mắc về tình trạng của anh từ đó đến […]

Đọc thêm
# Các bệnh tật khác

Bệnh tan máu bẩm sinh Bta-Thalassemia và Cần Sa Y Tế

Nhóm Việt Growers tìm kiếm nhà hảo tâm để tài trợ cho ca thử nghiệm lâm sàng này. Kết quả có thể sẽ mang lại một giải pháp an toàn và hiệu quả cho tất cả các cháu bé mắc bệnh tan máu bẩm sinh. Căn bệnh đang có triều hướng gia tăng tại Việt Nam.

Đọc thêm
# Các bệnh tật khác

Liệu cần sa có thể trở thành một loại thuốc cai nghiện?

Joe đã không uống một giọt rượu nào 2 năm nay. Vào mỗi tối sau khi đi làm về, ông hút vài ba hơi cần sa để đè nén cơn thèm rượu. Joe tin rằng nếu không nhờ có cần sa, hẳn rằng ông sẽ lại uống rượu trở lại. Joe nói với tôi: “Khi nhìn vào trong gương, tôi thấy một người hoàn toàn khác. Tôi tham gia hoạt động nhiều hơn, hòa đồng hơn và tình trạng sức khỏe ổn định hơn. Và tôi thật sự nghĩ rằng cần sa đóng góp rất nhiều vào chuyện này”.

Đọc thêm